Cô g;ái 27t cưới ông lão 72t khiến cả làng xôn xao nói cô th;a;m t;i;ề;n, 3 tháng sau ông quadoi hé l;ộ bí mật rơi nước mắt…
Hôm nay là ngày trọng đại của Lan, cô g;;á;;i vừa tròn 27t, xinh xắn, nết na. Thế nhưng, điều khiến dân làng bàn tán không ngớt lại chính là chú rể – cụ Ba, một ông lão đã bước sang tu;;ổ;i 73, lưng đã còng, tóc bạc trắng như cước.
Từ sáng sớm, người này rỉ tai người kia, ánh mắt không giấu nổi sự tò mò và hoài nghi. “Con bé Lan dại dột hay sao mà lại đi lấy một ông già gần đất xa trời như thế?”, “Chắc chắn là có uẩn khúc gì đây!”, “Hay là nó tham tiền của ông Ba?”.
Lan, trong tà áo dài đỏ thắm, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng vẫn không giấu nổi nét lo lắng. Cô nắm chặt bó hoa huệ trắng trong tay, cố gắng giữ nụ cười tươi tắn khi sánh bước bên cụ Ba. Cụ ông dù tuổi cao nhưng vẫn cố gắng thẳng lưng, đôi mắt hiền từ nhìn cô dâu trẻ với một ánh nhìn trìu mến đặc biệt.
Thế nhưng, hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Chỉ vỏn vẹn ba tháng sau ngày cưới, cụ Ba đột ngột qu;;a đ;ờ;;i trong một buổi sáng bình yên
Lan suy sụp, nước mắt lưng tròng lo liệu tang lễ cho ông. Sự ra đi của cụ Ba khiến cả làng không khỏi ngậm ngùi. Dù có những lời đồn đoán trước đó, nhưng ai cũng phải thừa nhận sự tận tâm của Lan trong những ngày cụ Ba còn sống…
Sau tang lễ, khi mọi thứ đã ổn định, Lan quyết định công bố một bí mật mà cô và cụ Ba đã giữ kín. Cô tập hợp toàn bộ dân làng tại sân đình, nơi ngày xưa họ đã xôn xao về đám cưới của cô….
Dưới bóng cây đa, dân làng lại tụ tập, vẫn cái không khí xôn xào hôm đám cưới, nhưng lần này pha chút áy náy. Họ chờ Lan khoe đất, khoe vàng, khoe “quả báo” ông Ba để lại.
Lan bước ra, không mặc đồ tang nữa. Cô mặc chiếc áo bà ba màu nâu non, tay cầm một tập giấy dày cộp và một chiếc USB nhỏ.
Cô mỉm cười nhẹ, nhưng nụ cười có chút gì sắc lạnh.
“Các cô bác anh chị từng bảo tôi tham tiền, cưới ông Ba để chờ ngày ông chết. Hôm nay tôi xin kể cho hết, để mọi người khỏi phải đoán già đoán non nữa.”
Lan bật chiếc tivi cũ mà làng hay dùng họp hành. Màn hình hiện lên một đoạn video quay bằng điện thoại: ông Ba tự cầm, giọng ông thều thào nhưng rất rõ:
“Tôi là Ba Chợ Đệm, 72 tuổi. Tôi tự nguyện cưới Lan làm vợ. Không ai ép, không ai lừa. Tôi khỏe mạnh, tỉnh táo, giấy khám sức khỏe đầy đủ. Tôi cho tôi nói hết đã…
Trong video, ông Ba kể: ông từng có một đời vợ và một đứa con trai duy nhất. Năm 1986, vợ chồng ông cãi nhau to, bà ấy bế con bỏ đi, sau đó gặp tai nạn giao thông chết cả hai mẹ con. Ông đau khổ, ông bỏ làng, lang bạt khắp nơi, làm thuê làm mướn, không dám yêu ai nữa.
Cho đến năm ngoái, ông phát hiện mình bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Bác sĩ cho sống thêm tối đa sáu tháng.
Ông về làng, mua lại mảnh đất nhỏ, xây căn nhà cấp bốn, sống lủi thủi chờ chết.
Rồi ông gặp Lan.
Lan không phải người lạ. Cô là cô nhi, lớn lên trong trại mồ côi cách làng 40 cây số. 25 tuổi đầu, cô làm nhân viên kế toán cho một công ty nhỏ, lương ba cọc ba đồng, nợ nần chồng chất vì mẹ nuôi vừa mất.
Một hôm, Lan nhận được thư tay từ một luật sư: có một ông lão vô danh gửi vào quỹ từ thiện của trại mồ côi 500 triệu đồng, với điều kiện duy nhất là “giao tận tay cho cô bé tên Lan mà tôi từng gặp ở chợ năm ngoái, cô ấy hay mua hoa huệ trắng”.
Lan tìm ra ông Ba.
Ông nói thẳng: “Tôi sắp chết. Tôi không có người thân. Tôi muốn để lại hết tài sản cho cô, nhưng phải hợp pháp, phải danh chính ngôn thuận, không để ai tranh chấp được. Cách duy nhất là… cưới tôi.”
Lan từ chối mấy lần. Ông Ba khóc: “Tôi không muốn chết trong cô đơn. Tôi chỉ muốn vài tháng cuối đời được nghe ai đó gọi mình là chồng, được nấu cơm cho người khác ăn, được thấy nhà có khói bếp. Cô thương tình làm phúc, giúp tôi đi…”
Lan nhận lời. Không phải vì tiền, mà vì cô hiểu cái cảm giác không có ai bên cạnh lúc sắp chết hơn ai hết.
Ba tháng sau ngày cưới, ông Ba ra đi thanh thản trong vòng tay Lan. Ông cười mãn nguyện: “Cảm ơn con… đã cho ba được làm chồng, được làm người có gia đình thêm một lần nữa.”
Lan tắt video. Cô nhìn cả làng, giọng bình thản:
“Tài sản ông để lại không phải vài mẫu ruộng như mọi người nghĩ. Ông dành cả đời đi làm thuê nước ngoài, gửi về hơn 8 tỷ đồng. Toàn bộ ông để lại cho quỹ trẻ mồ côi và trung tâm ung thư. Tôi chỉ giữ lại căn nhà nhỏ này và 200 triệu – đúng số tiền ông bảo ‘đủ để con gái ba lấy chồng tử tế sau này’.”
Cô giơ xấp giấy lên:
“Đây là di chúc công chứng, đây là biên bản hiến tặng. Không sót một đồng nào cho tôi cả. Tôi tham tiền thật, nhưng tham tiền để nuôi mấy trăm đứa trẻ mồ côi khác, chứ không phải cho riêng mình.”
Dân làng im phăng phắc.
Lan quay lưng bước về nhà, giọng nhẹ như gió:
“Ông Ba không có con cháu, nhưng giờ ông có cả một đàn con mồ côi gọi ông là ba. Vậy là đủ rồi.”
Dưới gốc đa, lần đầu tiên không ai dám xì xào nữa. Chỉ còn tiếng lá xào xạc, như tiếng ông Ba đang cười đâu đó trên cao.
