Về ra mắt nhà bạn trai là gia tộc giàu có nổi tiếng, vừa vào bếp nấu nướng thì cô giúp việc thì thầm vào tai: “Đi được hãy đi luôn đi, đừng chần chừ thêm phút nào

Chương 1: Chiếc Ô Tô Lăn Bánh

Mai khẽ siết chặt chiếc túi xách, cố gắng kìm nén sự hồi hộp đến nghẹt thở. Bên cạnh cô, Khang, người yêu cô sắp trở thành chồng, mỉm cười trấn an. Khang là một người đàn ông hoàn hảo: thành đạt, tinh tế, và quan trọng nhất, anh có một gia thế “khủng” mà ai cũng ngưỡng mộ. Hôm nay là ngày trọng đại: buổi ra mắt chính thức tại nhà Khang, một sự kiện mang tính nghi thức cao nhất trước khi hai gia đình bàn chuyện cưới xin.

“Em lo gì chứ, Mai? Mọi người sẽ yêu quý em thôi,” Khang nói, bàn tay anh ấm áp đặt lên tay cô.

Mai cố mỉm cười đáp lại, nhưng sự lo lắng vẫn đè nặng. Cô không sợ bà nội Khang khó tính, hay cha mẹ anh nghiêm nghị – những điều cô đã chuẩn bị tinh thần. Điều cô sợ là cái không khí quá mức hoàn hảo, gần như giả tạo, mà Khang luôn giữ kín về gia đình mình. Anh ít khi nhắc đến họ, và mọi cuộc gặp gỡ trước đó đều diễn ra ở nhà hàng sang trọng, chưa bao giờ là tại tư gia.

Chiếc Mercedes đen bóng lướt qua cánh cổng sắt chạm trổ cầu kỳ, tiến vào khuôn viên của một biệt phủ cổ kính. Đó không phải là một căn nhà hiện đại, mà là một quần thể kiến trúc ba gian hai chái truyền thống, nằm khuất sâu trong một con hẻm yên tĩnh ở vùng ngoại ô cũ của Hà Nội. Ngôi nhà toát lên vẻ uy nghiêm, với mái ngói rêu phong, những hàng cột gỗ lim đen bóng, và một khu vườn rộng lớn, được cắt tỉa cẩn thận đến mức gần như vô hồn.

Vừa bước xuống xe, Mai đã cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo, mặc dù trời đã vào hè. Một nhóm người mặc áo dài the trang trọng đứng chờ sẵn ở hiên nhà, như thể họ đã chờ đợi chính xác khoảnh khắc này.

“Con đến rồi à, Khang,” một giọng nói sắc lạnh vang lên.

Đó là bà nội Khang, người phụ nữ quyền lực của gia tộc. Bà ngồi trên chiếc ghế gỗ chạm khắc, dáng người gầy nhưng ánh mắt sắc như dao. Kế bên là ông bà Khang, cha mẹ anh, trông lịch thiệp nhưng đôi mắt lại thiếu đi sự ấm áp thường thấy ở những bậc phụ huynh lần đầu gặp mặt con dâu tương lai.

Buổi giới thiệu diễn ra một cách máy móc, cứng nhắc. Họ không hỏi về công việc hay sở thích của Mai, mà chỉ tập trung vào gia cảnh, học vấn của cô, như thể đang thẩm định một món hàng gia bảo. Khang liên tục xen vào đỡ lời, nhưng dường như sự căng thẳng đã vượt ngoài tầm kiểm soát của anh.

“Nghe nói con là một đầu bếp giỏi,” bà nội Khang bất ngờ lên tiếng, ánh mắt dò xét. “Bà muốn thử tài nấu món canh măng móng giò truyền thống của nhà mình. Con vào bếp cùng với dì Lụa nhé.”

Đó là một lời đề nghị trang trọng, một bài kiểm tra không lời. Mai biết mình không thể từ chối. Cô gật đầu, cố gắng che giấu cảm giác bất an.

“Vâng, thưa bà. Con xin phép.”

Chương 2: Lời Thì Thầm Trong Căn Bếp

Căn bếp của biệt phủ là một thế giới hoàn toàn khác so với phòng khách xa hoa. Nó nằm khuất phía sau nhà, rộng lớn, tối và lạnh lẽo, với những bức tường gạch cũ kỹ và một mùi hương hỗn hợp của mắm, riềng, và một cái gì đó thoang thoảng như mùi thuốc bắc hoặc… mùi đất.

Dì Lụa, người giúp việc chính mà Khang gọi là “bà giúp việc cũ”, đang đứng bên cái bàn gỗ lớn, tay thoăn thoắt thái măng. Dì Lụa khoảng năm mươi tuổi, với khuôn mặt khắc khổ, mái tóc búi gọn và đôi mắt trũng sâu. Dì mặc một chiếc áo bà ba màu nâu đã bạc, khác hẳn với đồng phục trắng tinh tươm của những người hầu khác Mai thấy lúc nãy.

“Cháu chào dì,” Mai nhẹ nhàng chào.

Dì Lụa ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng qua một tia sợ hãi rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vẻ mặt phục tùng.

“Cô chủ vào đây làm gì ạ? Để tôi làm. Việc bếp núc là của tôi,” dì Lụa nói, giọng đều đều, không cảm xúc.

“Dạ, bà nội bảo cháu vào học hỏi cách nấu canh măng của gia đình. Cháu muốn giúp dì một tay,” Mai đáp, lấy cớ của bà nội để ở lại.

Mai bắt đầu rửa móng giò, cố gắng tạo ra một không khí thoải mái hơn. Căn bếp quá im lặng. Chỉ có tiếng dao thớt lách cách và tiếng nước chảy. Cô có cảm giác bị theo dõi, nhưng khi nhìn lên, dì Lụa chỉ chuyên tâm vào công việc.

Đột nhiên, dì Lụa quay lưng lại, giả vờ lấy thêm măng trong chiếc thúng tre cũ. Dì Lụa đứng rất sát Mai, gần như dựa vào vai cô. Mai có thể ngửi thấy mùi trầm hương thoang thoảng từ người dì.

Rồi, như một tiếng gió thoảng qua tai, dì Lụa khẽ ghé môi vào tai Mai, tốc độ và sự bí mật của hành động khiến Mai rùng mình.

“Cô Mai,” giọng dì Lụa thều thào, lạnh buốt nhưng lại như tiếng chuông báo động trong không gian yên tĩnh, “Đi ngay đi. Đi ngay đi còn kịp. Đừng ở lại. Đừng bao giờ quay lại.”

Lời cảnh báo ngắn gọn, dứt khoát, nhưng nó đổ một gáo nước lạnh vào sự lo lắng vốn có của Mai, biến nó thành nỗi sợ hãi tột độ. Dì Lụa lùi lại ngay lập tức, khuôn mặt trở lại vẻ vô cảm ban đầu, tay vẫn thoăn thoắt với những lát măng khô.

Mai đứng sững sờ, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt mệt mỏi của dì Lụa, cố tìm kiếm một lời giải thích, một sự xác nhận. Nhưng dì Lụa chỉ nhìn lại cô bằng một ánh mắt trống rỗng, như thể chưa từng thốt ra lời nào.

Sự sợ hãi bóp nghẹt Mai. Đó không phải là một trò đùa. Dì Lụa đã liều mình để nói ra điều đó. Chắc chắn có một bí mật kinh khủng nào đó đang ẩn giấu sau vẻ ngoài hào nhoáng và sự uy nghiêm của gia tộc Khang.

Phải đi. Phải đi ngay. Lời thì thầm đó lặp đi lặp lại trong đầu Mai.

Chương 3: Cuộc Thoát Thân Đầy Hoảng Loạn

Mai hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. Cô biết mình cần phải hành động nhanh chóng và bình tĩnh, không được để lộ bất kỳ sự hoảng loạn nào.

“Dì Lụa này,” Mai lên tiếng, cố gắng giữ tông giọng tự nhiên, “Cháu chợt nhớ ra. Cháu có để quên một món đồ rất quan trọng ở thành phố, trong túi xách. Nó là quà của bà nội Khang mà cháu muốn tặng trong buổi ra mắt hôm nay, nhưng lại để quên mất.”

Dì Lụa chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì.

Mai vội vã lau tay, rời khỏi bếp và quay lại phòng khách.

“Bà nội, thưa cha mẹ, Khang,” Mai nói, cố nặn ra một nụ cười hối lỗi, “Con xin lỗi vô cùng. Con đãng trí quá, để quên mất món quà quan trọng nhất con chuẩn bị để tặng bà ở thành phố. Đó là một vật kỷ niệm đặc biệt, không thể mua lại được. Con xin phép được quay lại thành phố lấy ngay bây giờ. Con sẽ quay lại vào sáng mai, được không ạ?”

Không khí trong phòng khách đột ngột đóng băng. Bà nội Khang nheo mắt, ánh nhìn xuyên thấu da thịt Mai.

“Quà à? Quà gì mà gấp gáp đến thế?” Giọng bà nội Khang chậm rãi, lạnh lẽo.

“Dạ, đó là chiếc đồng hồ quả quýt cổ. Con đã tốn rất nhiều công sức để tìm mua. Con sợ không lấy kịp thì sẽ không còn ý nghĩa nữa ạ,” Mai đáp, đưa ra một lý do vừa đủ cá nhân và có giá trị để gia đình Khang có thể chấp nhận. (Cô đã kịp nhìn thấy chiếc đồng hồ quả quýt trên bàn trang điểm của bà Khang lúc đi ngang qua).

Khang nhìn Mai với vẻ bối rối, nhưng anh nhanh chóng hiểu được sự căng thẳng trong mắt cô. Anh biết Mai không phải là người hay quên vặt. Anh cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng không dám làm trái ý bà.

“Món quà đó thực sự quan trọng, thưa bà. Con xin phép đưa Mai quay lại thành phố lấy nó, rồi con sẽ quay lại đây ngay tối nay,” Khang cố gắng tìm một giải pháp an toàn.

“Không cần đâu, Khang,” bà nội Khang phẩy tay. “Con ở lại đi. Việc gì phải bận tâm một món đồ vặt như thế. Nếu quan trọng, để con bé tự đi. Người nhà ta không thể vì một cái đồng hồ mà hỗn loạn như vậy.”

Câu nói của bà nội Khang mang tính ra lệnh nhiều hơn là một sự cho phép. Bà đã trao cho Mai một lối thoát, nhưng đồng thời cũng gài bẫy: nếu cô đi, cô đã vi phạm nghi thức gia đình. Nếu cô ở lại, sự an toàn của cô có thể bị đe dọa.

“Vâng, thưa bà. Con xin phép đi một mình,” Mai cúi đầu, lòng run lên vì sợ hãi và nhẹ nhõm. “Con xin lỗi vì sự bất tiện này.”

Cô gần như chạy ra khỏi phòng, lấy chiếc túi xách và chiếc áo khoác. Khang vội vàng đi theo cô ra xe.

“Mai, chuyện gì vậy? Em có ổn không? Sao em lại phải đi lấy quà vào lúc này?” Khang hỏi dồn dập, lo lắng.

Mai nắm lấy cánh tay Khang, mắt cô nhìn thẳng vào anh, nhưng đôi mắt đó phản chiếu nỗi kinh hoàng mà cô vừa trải qua.

“Khang, em không thể giải thích bây giờ. Nhưng em phải đi. Ngay lập tức. Anh hãy tin em. Anh ở lại và xử lý mọi chuyện. Em sẽ gọi cho anh sau khi em đã an toàn.”

Không đợi Khang trả lời, Mai đã lao vào chiếc xe taxi cô gọi vội lúc đang ở bếp (lấy cớ là đi vệ sinh, cô đã nhắn tin cho tài xế taxi quen của mình). Khi chiếc xe lăn bánh, cô nhìn lại qua gương chiếu hậu. Bà nội Khang vẫn đứng trên bậc thềm, dáng người nhỏ bé nhưng uy lực, đôi mắt bà dõi theo chiếc xe với một vẻ lạnh lùng đến rợn người, như thể một thợ săn đang nhìn con mồi vừa trốn thoát khỏi tầm ngắm.

Chương 4: Mảnh Ghép Sợ Hãi

Về đến căn hộ nhỏ của mình ở thành phố, Mai khoá chặt cửa và bật hết đèn. Phải mất gần một tiếng, nhịp tim cô mới giảm xuống. Cô run rẩy gọi cho Khang, nhưng anh không bắt máy. Cô nhắn tin: “Em an toàn rồi. Có chuyện gì đó không ổn ở nhà anh. Xin anh hãy cẩn thận. Em sẽ giải thích sau.”

Sau đó, cô gọi ngay cho dì Lụa. Điện thoại đổ chuông hồi lâu, cuối cùng có người nhấc máy.

“Dì Lụa, là cháu Mai đây. Cháu vừa về đến thành phố. Dì Lụa, dì nói gì với cháu? Dì phải giải thích cho cháu biết! Có chuyện gì đang xảy ra?” Mai nói một cách gấp gáp, giọng lạc đi vì căng thẳng.

Đầu dây bên kia im lặng. Mai nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề.

“Dì Lụa? Dì nghe cháu nói không?”

Cuối cùng, một giọng nói khàn khàn cất lên, nhưng đó không phải là dì Lụa.

“Cô Mai à? Dì Lụa đang bận rửa bát. Cô cần gì cứ nói với tôi,” giọng một người phụ nữ khác, nghe có vẻ trẻ hơn và đầy cảnh giác.

Mai cúp máy ngay lập tức. Cô biết mình đã mắc sai lầm. Điện thoại của dì Lụa chắc chắn đang bị theo dõi, hoặc dì Lụa đã bị người khác kiểm soát.

Mai quay sang chiếc laptop. Cô bắt đầu tìm kiếm. Không phải về “gia tộc Khang” – Khang đã xóa sạch mọi dấu vết về họ trên mạng xã hội và các trang báo lá cải. Cô phải tìm kiếm bằng những từ khóa khác: “Biệt phủ ở ngoại ô Hà Nội”, “gia tộc buôn bán cổ vật”, “tai tiếng gia tộc họ Ngô” (họ Khang).

Hai giờ đồng hồ trôi qua trong vô vọng. Mọi thứ về gia tộc Ngô Khang đều sạch sẽ đến đáng ngờ. Họ được nhắc đến như một dòng tộc có truyền thống kinh doanh đồ cổ và bất động sản, giàu có, kín tiếng và từ thiện.

Cho đến khi Mai thử tìm kiếm cái tên ‘Ngô Khang’ cùng với từ khóa “mất tích” và “năm 1998.”

Kết quả trả về là một bài báo cũ kỹ, được số hóa từ một tờ báo địa phương. Tiêu đề: “Chuyện Lạ: Cậu Chủ Thứ Hai Gia Tộc Ngô Bị Mất Tích Bí Ẩn Trong Đêm Đông.”

Bài báo kể về Khang, hay đúng hơn là một người anh em song sinh của Khang tên là Ngô Khải. Khải là cậu con trai thứ hai của gia đình, người được cho là thông minh, tài giỏi, nhưng lại có tính cách nổi loạn. Năm 1998, Khải đột ngột biến mất không dấu vết. Cảnh sát điều tra, nhưng vụ án nhanh chóng bị đóng lại do thiếu bằng chứng, và gia đình đã ém nhẹm thông tin, chấp nhận cái chết không chính thức của Khải.

Mai đọc đi đọc lại bài báo, tay cô run rẩy. Chuyện này có liên quan gì đến lời cảnh báo của dì Lụa?

Cô tiếp tục tìm kiếm. Lần này, cô tìm kiếm ‘Ngô Khải’ + ‘nghi vấn’ + ‘tâm thần’.

Một diễn đàn cũ hiện ra. Một tài khoản ẩn danh tên “Người Trong Nhà” đã đăng một bài viết vào nhiều năm trước, nói về “cái bóng” trong gia tộc Ngô.

“Cậu con trai thứ hai không hề mất tích. Cậu ấy bị giam giữ trong căn hầm bí mật dưới căn biệt phủ cổ. Cậu ấy bị điên, sau khi cố gắng vạch trần bí mật kinh khủng của gia đình về những món cổ vật bị đánh cắp và những âm mưu rửa tiền. Gia đình không thể để cậu ấy làm ô uế danh dự, nên họ đã biến cậu ấy thành một ‘cái bóng’, một bí mật được chôn sống.”

Mai thấy máu trong người mình lạnh đi. Căn hầm bí mật? Dưới ngôi biệt phủ lạnh lẽo đó?

Cô nhớ lại cái mùi hương kỳ lạ trong bếp, mùi đất ẩm và thuốc bắc. Cô nhớ lại vẻ mặt trống rỗng của dì Lụa, người giúp việc gắn bó lâu năm, người có thể đã chứng kiến tất cả.

Nhưng Khang là ai trong chuyện này?

Mai tìm lại một bức ảnh cũ của Khang và Khải. Cô nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Khang và Khải giống nhau như hai giọt nước, nhưng Khải trong ảnh có một ánh mắt sắc sảo, nổi loạn, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh, hơi khép nép của Khang mà cô yêu.

Cô mở album ảnh cưới. Mọi bức ảnh Khang chụp đều có một sự hoàn hảo không tì vết, một nụ cười như được tập luyện. Mai chợt nhận ra, Khang cô yêu luôn tránh những câu chuyện quá sâu về quá khứ gia đình, luôn cố gắng giữ khoảng cách với họ.

Chờ đã, nếu Khải bị giam, thì Khang là người duy nhất có thể tiếp cận.

Mai tiếp tục tìm kiếm. Lần này cô tìm về tai tiếng gần nhất của gia tộc.

“Vụ Án Lừa Đảo Bất Động Sản Lớn Nhất Thập Niên – Sự Suy Tàn Của Gia Tộc Hàng Đầu”

Bài báo này mới hơn, khoảng hai năm trước. Nó kể chi tiết về việc gia tộc Ngô Khang đứng trước bờ vực phá sản do một khoản đầu tư thất bại và một vụ lừa đảo quy mô lớn liên quan đến việc bán đất nghĩa trang giả mạo.

Để cứu vãn danh dự và tài sản, gia tộc Ngô Khang cần một khoản tiền khổng lồ và quan trọng hơn, một cô dâu có gia thế vững chắc để củng cố địa vị. Gia đình Mai, mặc dù không bằng gia tộc Khang về bề dày truyền thống, nhưng lại sở hữu một công ty công nghệ đang lên với khối tài sản tiền mặt lớn và ảnh hưởng chính trị nhất định.

Mai chợt hiểu. Buổi ra mắt này không phải là sự chấp nhận cô, mà là sự thẩm định cuối cùng về giá trị cứu cánh của cô. Sự hoàn hảo của Khang, sự nghiêm nghị của bà nội Khang, và cái lạnh lẽo trong căn nhà—tất cả đều là một màn kịch được dàn dựng hoàn hảo.

Nhưng bí mật “Đi ngay đi còn kịp”… Cô không chỉ là một con cờ trong ván cờ tiền bạc. Có một nguy hiểm lớn hơn.

Khải. Cậu ấy có còn sống? Và Khang có liên quan gì đến việc giam giữ anh trai mình?

Mai chợt nhớ lại một chi tiết. Món quà cô nói dối để đi: chiếc đồng hồ quả quýt cổ. Nó vốn là một món đồ quý hiếm, nhưng bà nội Khang lại tỏ vẻ coi thường nó, gọi đó là “một món đồ vặt.” Gia tộc Ngô Khang là những nhà sưu tập cổ vật. Việc họ coi thường một chiếc đồng hồ cổ như vậy là vô lý.

Trừ khi… đó không phải là một chiếc đồng hồ.

Chương 5: Lời Giải Của Bà Giúp Việc

Mai lấy hết can đảm, gọi cho Khang lần cuối. Anh nhấc máy, giọng anh run rẩy, đầy giận dữ và sợ hãi.

“Mai! Em đã làm gì vậy? Em đã làm bà nội nổi giận! Em có biết sự thiếu tôn trọng đó sẽ ảnh hưởng đến….”

Mai ngắt lời anh một cách lạnh lùng.

“Khang, anh hãy trả lời em một câu thôi. Anh có một người anh trai sinh đôi tên là Ngô Khải không?”

Đầu dây bên kia im lặng hoàn toàn. Chỉ có tiếng thở dốc.

“Anh ta đâu? Anh ta có bị nhốt trong căn hầm dưới căn biệt phủ không, Khang?” Mai hỏi, giọng cô giờ đây đã trở nên cứng rắn và quyết liệt.

“Em… em nghe ai nói?” Khang thì thầm, giọng anh đầy vẻ hoảng loạn, không còn chút nào là vẻ tự tin thường ngày. “Mai, em phải quên chuyện này đi. Anh xin em. Nếu không, cả anh và em đều không được yên.”

Giọng anh là lời xác nhận cuối cùng. Khang đang tham gia vào bí mật khủng khiếp này.

Mai cúp máy, không cần thêm câu trả lời nào nữa. Cô đã rõ về gia đình Khang: một gia tộc đang sụp đổ, sẵn sàng đánh đổi đạo đức để cứu lấy danh dự, và họ đã dùng cô như một quân cờ.

Nhưng lời cảnh báo của dì Lụa vẫn là điều khiến cô ám ảnh. Tại sao cô phải đi ngay?

Mai thử tìm kiếm số điện thoại di động của dì Lụa (cô nhớ đã thấy dì Lụa sử dụng một chiếc điện thoại cục gạch cũ). Sau nhiều lần tra hỏi các tài xế taxi và người giao hàng thường xuyên đến khu vực đó, cô tìm được số.

Cô gọi vào lúc nửa đêm, khi mọi người trong biệt phủ có lẽ đã đi ngủ.

Lần này, dì Lụa nhấc máy.

“Cô Mai?” Giọng dì Lụa yếu ớt nhưng đầy quyết tâm.

“Là cháu, dì Lụa. Cảm ơn dì. Cháu đã tìm ra sự thật về anh trai Khang, về cổ vật và về nguy cơ của cháu.”

Dì Lụa thở dài. “Chưa đủ đâu, cô Mai. Cô vẫn chưa biết hết sự thật. Bí mật đó không phải là cậu Khải bị giam, mà là người bị giam giữ đã phát điên. Cậu Khải… cậu ấy không còn là người bình thường nữa. Cậu ấy là một con thú bị nhốt. Bà Ngô đã dùng thuốc để giữ cậu ấy yên.”

Mai cảm thấy dạ dày mình quặn lại. “Còn gì nữa, dì Lụa? Tại sao cháu phải đi ngay?”

Giọng dì Lụa bỗng trở nên tuyệt vọng, gấp gáp.

“Họ không cần cô dâu giàu có, cô Mai ơi. Họ cần người nối dõi… Người đàn ông của gia tộc Ngô Khang, Khang và Khải, có một lời nguyền máu: cứ đến năm 30 tuổi là sẽ phát điên, như Khải đã từng. Cách duy nhất để giải lời nguyền là phải có một người vợ và một đứa con trai trước khi lời nguyền đó bộc phát. Cậu Khang đã sắp ba mươi tuổi rồi. Họ đã tìm mọi cách cứu Khang, nhưng không được. Cô là niềm hy vọng cuối cùng của họ.”

Mai chết lặng. Cô không chỉ là một con cờ tiền bạc, cô còn là máy đẻ để cứu vãn một dòng máu bị nguyền rủa.

“Tối nay… tối nay họ định làm gì?” Mai hỏi, giọng thều thào.

“Tối nay, sau khi cô đi, họ sẽ cho Khang uống một loại thuốc an thần rất mạnh. Sáng mai khi cô quay lại… cô sẽ không bao giờ được phép rời khỏi biệt phủ nữa, cho đến khi cô mang thai. Họ sẽ nói dối rằng Khang bị bệnh nặng cần cô chăm sóc. Họ đã làm điều đó với mẹ của Khang trước đây, nhưng bà ấy may mắn trốn thoát được. Họ không muốn sai lầm đó lặp lại. Cô đã đi khỏi bếp, nên họ không kịp bỏ thuốc mê vào canh măng móng giò cô phải ăn…”

“Trời ơi…”

“Cô Mai, cô đã may mắn thoát được vòng tay của địa ngục đó. Đừng bao giờ quay lại. Đừng tin bất kỳ lời nào của Khang. Cậu ấy đã bị mua chuộc bằng tài sản và danh vọng. Cậu ấy chấp nhận lấy cô để cứu mình. Cô phải cắt đứt mọi liên lạc. Nhanh lên, trước khi họ phát hiện ra tôi gọi cho cô.”

Dì Lụa cúp máy. Mai ngồi ôm chiếc điện thoại, căn phòng ngập trong ánh đèn neon vàng vọt, nhưng cô cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy.

Cô nhìn vào chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh trên ngón tay, một món quà từ Khang, giờ đây nó trông như một chiếc xiềng xích bằng kim cương.

Sáng hôm sau, Khang gọi cho Mai.

“Em đi đâu vậy, Mai? Anh về nhà rồi đây. Bà nội giận lắm. Em quay lại đi, anh xin lỗi.” Giọng anh dịu dàng, quyến rũ như mọi khi.

“Em sẽ không quay lại đâu, Khang,” Mai trả lời, giọng nói dứt khoát và lạnh lùng. “Bí mật của gia đình anh không đủ chỗ cho tình yêu của em.”

Khang im lặng.

“Anh… anh biết rồi à?”

“Em biết tất cả rồi, Khang. Về Khải. Về lời nguyền. Và về lý do anh cần em.”

Một tiếng thở dài nặng nề vang lên. “Mai à, anh yêu em thật lòng. Anh chỉ muốn… cho chúng ta một cơ hội thôi. Anh sẽ bảo vệ em.”

“Anh không thể bảo vệ em khỏi gia đình anh, Khang. Và quan trọng hơn, anh không thể bảo vệ em khỏi chính anh, nếu lời nguyền đó là thật. Tạm biệt, Khang.”

Mai tắt điện thoại, tháo chiếc nhẫn ra và đặt nó lên bàn. Cô mở cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí ô nhiễm nhưng trong lành của thành phố. Cô đã thoát khỏi biệt phủ hào nhoáng, thoát khỏi chiếc bẫy tinh vi, và quan trọng nhất, thoát khỏi một định mệnh kinh hoàng.

Nhưng cái lạnh lẽo của căn biệt phủ, tiếng thều thào của dì Lụa, và ánh mắt sắc lạnh của bà nội Khang sẽ ám ảnh cô mãi mãi. Cô biết, đâu đó trong bóng tối, một bí mật kinh khủng vẫn còn đang được chôn giấu, chờ đợi để đòi lại những gì đã mất.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *